User Tools

Site Tools


start

Tấm ảnh này hơi giống (chỉ hơi giống thôi nhé) với bầu trời hôm nay của tôi. Vì bầu trời của tôi đẹp hơn nhiều ^^

Nếu trong vòng 12 tiếng qua có lúc nào bạn bất chợt nhìn lên trời. Tôi mong là bạn đã, bạn sẽ gật gù với điều tôi nói. Vì hôm nay là một ngày bầu trời tuyệt đẹp. Đẹp từ sáng cho đến trưa và cả khi chiều về. Trời xanh màu xanh da trời đúng nghĩa, dịu ngọt, mát lành. Mây rất trắng. Vừa như tụ lại, vừa như đang tơi ra… trông như những cây kẹo bông gòn lơ lửng, mềm và xốp, ngọt tan và êm ái. Mây không sà xuống thấp mà bay bổng ở rất cao, thật cao, làm cho màu xanh da trời thỏa thích lan rộng, lan rộng… trống và thoáng, tự do và mênh mông.

Bầu trời sáng nay, làm tôi cảm thấy được bù đắp để thức dậy và ra đường lúc 7g30 khi đêm qua 4g30 mới đặt lưng xuống giường. Bầu trời buổi trưa xoa dịu tôi sau 5 tiếng xoay như chong chóng, cười, và nói, và cười, và nói… có một chút không như mong đợi, có một chút cảm giác bị lừa. Bầu trời buổi chiều vui vẻ đón tôi từ phía sau xe của em trai, thẳng tiến Nước mía - Rau má đậu xanh lề đường (3k/1 li). Trời xanh đến mức tưởng như có thể nghe được mùi bạc hà sâu trong mũi, rau má cũng xanh thật xanh, mát và ngọt liệm…

Tôi thích ngắm bầu trời. Thích lắm. Một ngày được trời thương tình, thả đến trước mắt bầu trời thật đẹp có thể làm chỉ số hạnh phúc của tôi tăng vèo vèo: tôi sẽ mỉm cười, thấy mình mạnh mẽ hơn, sẵn sàng và háo hức với những điều sẽ đến (bất kể điều gì).

Hạnh phúc với tôi giản đơn là được sống dưới một bầu trời thật đẹp…

2. Khi viết những dòng trên, tôi chợt nhớ đến note của một người bạn: “Không cần ở cạnh nhau, không cần biết có thể yêu nhau hay không. Chỉ xin được sống cùng nhau dưới bầu trời này”. Đó là những dòng bạn viết rất lâu, rất lâu rồi, ở quãng thời gian mà tình yêu với bạn đơn giản là được yêu người đó. Hạnh phúc của bạn là tình yêu dành cho người đó. Ngửa mặt lên trời, nhắm mắt vẫn thấy bầu trời tuyệt đẹp.

Rồi chẳng hiều vì sao… hay bởi có quá nhiều lí do không thể gọi tên, không thể kể xiết… mà bạn tôi lặng lẽ thêm 3 từ vào những dòng note cũ: “Đã có lúc, chỉ xin được sống cùng nhau dưới bầu trời này”. Tình yêu đó, bạn tôi không từ bỏ. Chỉ là không còn đủ niềm tin. Rằng có một tình yêu nào đó dưới bầu trời này, đơn giản và tha thiết như tình yêu bạn đã từng cho đi. Đến mức một bầu trời bình thường hệt như một bầu trời đẹp ngỡ ngàng chẳng thể làm bạn tôi mỉm cười được nữa.

Vì đã từng cười giòn giã chỉ với một thoáng mây trời rất xanh. Nên điều buồn nhất, không phải là chẳng có một bầu trời thật đẹp để ngắm nhìn. Mà là dù đứng dưới triệu triệu bầu trời tuyệt đẹp cũng không còn thấy hạnh phúc nữa.

Vì đã từng tự nhủ: “Tin vào tình yêu, để không có một mối tình ở đâu đó ngã lăn ra chết”. Nên điều bi thương nhất, không phải là chẳng thể tìm thấy tình yêu nào cho mình. Mà là dù có đang rộn rã giữa triệu triệu mối tình cũng không còn tha thiết nữa.Ngày cuối năm, sẽ thôi nhớ về yêu thương đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để đón lấy những an yên dù ít ỏi nhưng là món quà Ads by AdAsia

Ngày cuối năm, sẽ thôi nhớ về yêu thương đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để đón lấy những an yên dù ít ỏi nhưng là món quà cuối cùng của một năm cũ dù không trọn vẹn.

Trời cuối đông, gió lùa thốc vào mái phố rồi bất chợt nằm co ro. Những chuyến xe bus vội vã đến vội vã rời mang theo bước chân gấp gáp, bỗng thấy mọi thứ của ngày cuối năm chòng chành, chới với và xô bồ đến lạ. Ngày cuối năm, vẫn như bao ngày bình thường khác đủ 24 giờ nhưng dường như có chút gì đó dùng dằng, níu kéo và thấy trống trải vô cùng.

Đếm chậm thời gian, lặng nhìn tờ lịch treo tường im lìm một mình, chẳng nỡ xé bỏ đi như mọi ngày vì sợ. Sợ thời gian trôi, sợ cuốn đi những điều cũ, những điều chưa kịp làm và cả vô vàn cảm xúc chưa nói thành lời…Khi chiếc đồng hồ nhích dần từng tích tắc, khoảnh khắc kim giờ và kim phút chạm nhau trên một đường thẳng của ngày cuối cùng ấy đã là một khoảng cách rất xa. Là khoảng cách giữa năm cũ và năm mới, giữa điều đã cũ và điều sắp mới, giữa gần và xa; giữa những điều khó gọi thành tên…

Ngày cuối năm, phố chòng chành vụn vỡ những tia nắng đầu ngày còn lảng bảng sương sớm. Phố uống trọn những ánh nhìn, cả những tiếng thở dài thật khẽ khô khốc và cả bàn chân ai vội vã bước.

Ngày cuối năm, nhắn nhủ lòng mình sống chậm lại một chút để gói trọn cảm xúc yên bình khi một vòng tuần hoàn sắp khép lại…

Ngày cuối năm, ủ đầy trong lòng bàn tay mùa đông thật ấm, hít căng lồng ngực mùi vị tinh khôi của sáng sớm chòng chành nắng đợi gió bên song. Lắng nghe giọt café rơi tí tách chạm xuống đáy cốc, vỡ tan, như giây phút viên gạch nối giữa năm cũ và năm mới không còn giới hạn.

Ngày cuối năm, gói gém lại những điều đã cũ để khép lại một giấc mơ của ngày hôm qua, mỉm cười đặt niềm tin cho lựa chọn ngày sau, sẽ là hạnh phúc theo đến suốt cuộc đời. Khi những yêu thương đã trôi tuột khỏi tay thì cũng nên mạnh dạn vứt bỏ và tìm một yêu thương khác xứng đáng hơn. Thực tâm chẳng ai là quan trọng nhất đối với ai hết, chỉ có bản thân mới thực sự quan trọng với chính mình. Học cách trân quý bản thân mình trong một năm mới sắp gõ cửa, biết đâu, hạnh phúc một lần nữa mỉm cười…

Ngày cuối năm, sẽ thôi nhớ về yêu thương đã ngủ yên một góc nào đó trong trái tim còn lộn xộn để đón lấy những an yên dù ít ỏi nhưng là món quà cuối cùng của một năm cũ dù không trọn vẹn.

Ngày cuối năm, thèm được trở về nơi ấy, một nơi dù có đi hết cuộc đời vẫn khao khát được tìm lại. Đó là nhà. Để được hít lấy vội vàng vị đất sỏi mằn mặn, nồng nồng in hằn những bước chân cha và giọt mồ hôi của mẹ. Để biết rằng thời gian chẳng chờ đợi một ai khi không biết trân trọng. Mái tóc cha đã phủ đầy sương gió, đôi mắt mẹ ủ đầy nỗi lo toan. Dù thương, dù nhớ cũng chỉ nguyện cầu sự bình yên suốt quãng đời còn lại…

Ngày cuối năm, có những chuyến tàu mang tên trở về vẫn lặng lẽ chuyển bánh xình xịch đưa nỗi nhớ về nơi xa. Có những niềm hạnh phúc chỉ cần nghĩ đến và cảm nhận cũng thấy an yên vì ngày cuối năm là để nhìn lại mãn nguyện vì những điều sắp qua dù chưa được vẹn toàn.

Ngày cuối năm, khép lại một mùa cũ, một năm cũ, hãy để lòng mình trải rộng ra, nhẹ nhàng và mãn nguyện. Có những điều chưa thực sự trọn vẹn, có những yêu thương đã vô tình đánh rơi và cả những dự định còn dang dở. Năm cũ sẽ chẳng kịp cho chúng ta thực hiện hết, vậy sao không nạp đầy năng lượng và say mê để bước vào một vòng tuần hoàn mới…

Ngày cuối năm, nhắn nhủ với bản thân rằng có rất nhiều điều đang đợi chờ phía trước…

start.txt · Last modified: 2018/12/04 03:54 (external edit)